Phạm Lữ Ân: ” Nếu trăm năm là hữu hạn” Viết cho những điều bình dị mà phi thường.
Lượt xem:
“Giữa nhịp sống hối hả, có bao giờ bạn dừng lại và tự hỏi: Nếu cuộc đời thực sự chỉ là một cái chớp mắt của thời gian, liệu chúng ta có đang sống xứng đáng với sự hữu hạn đó? ”Nếu trăm năm là hữu hạn” của Phạm Lữ Ân không chỉ là một cuốn sách, mà là một khoảng lặng cần thiết, nơi chúng ta học cách yêu thương, bao dung và trân trọng từng khoảnh khắc bình dị nhất của kiếp người.”

Ảnh: Phạm Thị Ngọc Ánh – 12B1 Bài viết đạt giải nhất cuộc thi cảm nhận về sách.
Trong guồng quay hối hả của kỷ nguyên số, nơi mà những cái chạm màn hình dần thay thế cho những cái nắm tay, và những con số trên mạng xã hội đôi khi được định giá cao hơn giá trị tâm hồn, chúng ta dễ dàng rơi vào trạng thái “sống vội”. Chúng ta chạy đua với thời gian, với kỳ vọng của người khác, để rồi đôi khi giật mình tự hỏi: Ta đang sống vì điều gì? “Nếu cuộc đời của mỗi chúng ta là một cuốn sách chỉ vỏn vẹn 100 trang, bạn đã viết gì lên những trang giấy của mình? Là những dòng chữ nguệch ngoạc của sự lo âu, hay là những thước phim rực rỡ của đam mê và lòng tử tế? Cuốn sách “Nếu trăm năm là hữu hạn” của hai tác giả Phạm Lữ Ân. Một cuốn sách không dày, nhưng sức nặng của nó đủ để làm rung chuyển những tâm hồn đang ngủ quên trong sự vô cảm hoặc lạc lối giữa những phù hoa.
Cái tên cuốn sách bắt đầu bằng một chữ “Nếu”. Nhưng thực tế, đó không phải là một giả định, mà là một chân lý nghiệt ngã: Đời người là hữu hạn. Trong toán học, 100 năm là một con số cụ thể. Trong vũ trụ, nó chỉ là một cái chớp mắt. Nhưng trong cảm quan của con người, đó là cả một hành trình dài để yêu, để ghét, để xây dựng và để lãng quên.
Hai tác giả không dùng những lời đao to búa lớn. Họ dẫn dắt ta bằng những mẩu chuyện nhỏ, những lát cắt bình dị của đời sống: là một chuyến xe buýt, một quán cà phê cũ, một nhành hoa dại, hay một ánh mắt của người lạ. Qua đó, họ đặt ra câu hỏi: Nếu mỗi chúng ta chỉ có một quỹ thời gian cố định, tại sao ta lại ném nó vào những hận thù, những so đo và những ảo ảnh không thực?
Với giới trẻ, “trăm năm” nghe có vẻ quá xa xôi. Ở tuổi đôi mươi, chúng ta thấy thời gian là vô tận. Ta phung phí nó vào những cuộc vui thâu đêm, những nỗi buồn không tên hay những giấc ngủ vùi. Cuốn sách nhẹ nhàng nhắc nhở rằng: Mỗi giây phút bạn đang lãng phí chính là một phần của “trăm năm” đang vĩnh viễn mất đi. Đây không phải là lời hù dọa, mà là lời thức tỉnh để chúng ta trân trọng sự hiện diện của mình trong từng nhịp thở.

“Nhà – Nơi bão dừng sau cánh cửa”
Một trong những chương nội dung chạm đến trái tim người đọc nhất chính là những suy ngẫm về Gia đình. Trong cuộc đua vươn tới những đỉnh cao sự nghiệp, người trẻ thường coi nhà là “trạm dừng chân” chứ không phải là “đích đến”. Ta tử tế với người lạ, kiên nhẫn với khách hàng, nhưng lại dễ dàng buông những lời gắt gỏng với mẹ cha.
Tác giả Phạm Lữ Ân đã vẽ lại chân dung của “Nhà” bằng những gam màu trầm ấm nhưng ám ảnh. Đó là nơi có những người sẵn sàng chờ đợi ta vô điều kiện, nơi mà dù ta thất bại thảm hại đến đâu thì bát canh nóng vẫn luôn chờ sẵn.
Cuốn sách dạy chúng ta rằng: Sự trưởng thành thật sự không đo bằng việc bạn đi xa bao nhiêu, mà bằng việc bạn biết quay đầu lại để trân trọng những giá trị cốt lõi nhất khi còn kịp. Đừng để đến khi “trăm năm” gần cạn mới nhận ra mình đã nợ cha mẹ một lời xin lỗi, nợ người thân một cái ôm. Đối với giới trẻ, đây chính là bài học về lòng biết ơn – nền tảng để xây dựng một nhân cách vững chãi.
Chúng ta đang sống trong thời đại của áp lực đồng lứa. Khi nhìn vào những hình ảnh lung linh của bạn bè trên mạng xã hội, ta dễ dàng rơi vào mặc cảm tự ti. Cuốn sách này xuất hiện như một lời vỗ về dịu dàng: “Mỗi người đều có một múi giờ riêng.”
Hạnh phúc không phải là một mẫu số chung. Có người hạnh phúc khi trở thành vĩ nhân, nhưng cũng có người thấy cuộc đời đáng giá chỉ vì nấu được một bữa ăn ngon. Tác giả khuyến khích người trẻ hãy can đảm để khác biệt, can đảm để sai và quan trọng nhất là can đảm để tử tế. Giữa một thế gian vội vã, việc bạn biết dừng lại để lắng nghe tiếng nói bên trong mình chính là một loại bản lĩnh.
Sau cùng, em muốn nhắn nhủ tới các bạn đọc rằng: Đọc sách không phải là một sở hữu xa xỉ, đó là một sự cứu rỗi.
Cuốn sách “Nếu trăm năm là hữu hạn” sẽ không chỉ cho bạn cách làm giàu hay cách để nổi tiếng. Nó chỉ cho bạn cách “làm người” giữa một thế giới đang dần bị máy móc hóa. Nó dạy bạn cách bao dung với những khiếm khuyết của bản thân, cách mỉm cười trước những thất bại và cách tìm thấy vẻ đẹp trong những điều bình dị nhất.
Khi bạn cầm cuốn sách này trên tay, bạn đang mở ra một cuộc đối thoại với chính mình. Bạn sẽ thấy mình trong những câu chuyện về tình yêu tan vỡ, về những lựa chọn nghề nghiệp mông lung, hay về những lần lạc lối. Để rồi sau cùng, bạn nhận ra rằng: Mọi nỗi đau đều có thể được xoa dịu nếu ta biết nhìn nó bằng đôi mắt của sự thấu hiểu.
Có bao giờ bạn đứng trước gương và tự hỏi: “Nếu ngày mai là trang cuối của cuốn nhật ký đời mình, liệu những gì ta đang theo đuổi có còn quan trọng?”. Giữa một thời đại mà chúng ta bị cuốn đi bởi áp lực phải thành công, phải nhanh hơn và phải rực rỡ hơn, cuốn tùy bút Nếu biết trăm năm là hữu hạn Phạm Lữ Ân xuất hiện như một trạm dừng chân đầy tĩnh lặng, buộc ta phải đối diện với sự thật nghiệt ngã nhưng đẹp đẽ nhất: Thời gian của con người chỉ là một cái chớp mắt giữa hư không.
Cảm xúc bao trùm khi lật mở từng trang sách không phải là nỗi sợ hãi về cái chết, mà là sự bàng hoàng về cách chúng ta đang sống. Tác giả không dùng những lý thuyết giáo điều, họ dùng những rung cảm tinh tế để nhắc ta rằng: Mỗi vết rạn chân chim trên mắt mẹ, mỗi lần lỗi hẹn với chính mình, hay mỗi phút giây chông chênh của tuổi trẻ đều là một phần của “trăm năm” quý giá. Đọc sách, ta thấy lòng mình dịu lại, nhận ra bản chất của hạnh phúc vốn không nằm ở những đỉnh cao chói lọi, mà ẩn hiện trong những kẽ hở của cuộc sống thường nhật.
Bài học lớn nhất mà tôi khắc cốt ghi tâm chính là sự can đảm để là chính mình. Giữa một thế giới luôn cố gắng nhào nặn ta thành những phiên bản công nghiệp, cuốn sách trao cho tôi dũng khí để chấp nhận những “vết nứt” trong tâm hồn, vì đó chính là nơi ánh sáng đi vào. Từ đó, tôi định hướng bản thân thay đổi quyết liệt trong học tập và công việc: Chuyển từ tư duy “chiếm hữu thành tích” sang “thụ hưởng giá trị”. Tôi rèn luyện cách học để thấu hiểu nhân sinh, làm việc để kiến tạo sự tử tế, thay vì chỉ để lấp đầy những bảng khảo sát vô hồn.
Trong các mối quan hệ, tôi hiểu rằng sự hiện diện trọn vẹn là món quà đắt giá nhất. Sau trang sách, tôi tự rèn mình thói quen lắng nghe nhiều hơn nói, yêu thương cha mẹ khi họ còn ở đây, bởi “trăm năm” của mỗi người là những chiếc đồng hồ cát chảy với tốc độ khác nhau.
Kết lại, “Nếu biết trăm năm là hữu hạn“, tôi chọn cho mình một lối sống “Sâu và Thật”. Tôi sẽ không đợi đến khi hoàn hảo mới bắt đầu dấn thân, không đợi đến khi đủ đầy mới sẻ chia. Tôi chọn sống như một đóa hoa rừng, thầm lặng tỏa hương dù biết mình sẽ tàn, vì giá trị của sự sống không nằm ở độ dài của thời gian, mà ở độ sâu của những khoảnh khắc ta thực sự chạm vào linh hồn của thế gian này.
Cuốn sách của Phạm Lữ Ân gửi gắm một thông điệp cuối cùng: Trăm năm là hữu hạn, nhưng giá trị bạn tạo ra có thể là vô hạn. Hãy bắt đầu bằng việc yêu thương những người bên cạnh, nỗ lực cho ước mơ ngay từ hôm nay và đừng quên duy trì thói quen đọc sách. Bởi vì mỗi cuốn sách hay như “Nếu trăm năm là hữu hạn” chính là một ngọn đèn soi sáng cho những khúc quanh tăm tối của tuổi trẻ.
Hãy để những trang sách này đánh thức khát khao được sống, được cống hiến và được là chính mình trong bạn. Ngày hội văn hóa đọc hôm nay sẽ kết thúc, nhưng tôi hy vọng hành trình của bạn với những trang sách và sự trân trọng cuộc sống này sẽ kéo dài mãi mãi.
Bởi vì chúng ta chỉ có một “trăm năm” để sống, hãy sống sao cho mỗi phút giây đều không phải thốt lên hai chữ “giá như”.
Tác giả: Phạm Thị Ngọc Ánh – 12B1