NGƯỜI GIỮ LỬA THẦM LẶNG BÊN CÁNH CỔNG TRƯỜNG KHÉP MUỘN

Lượt xem:

Đọc bài viết

      Có những người đi qua cuộc đời ta như một ngọn gió thoảng, thoảng qua rồi chẳng để lại chút dấu vết nào trong tâm trí. Nhưng cũng có những người chọn dừng lại, kiên nhẫn gieo vào lòng ta một hạt mầm, rồi lặng lẽ dùng sự bao dung để tưới tắm cho nó lớn lên thành đại ngàn xanh ngát. Với tôi, người giữ lửa thầm lặng ấy chính là thầy hiệu trưởng – người thầy đặc biệt nhất trong những năm tháng thanh xuân rực rỡ dưới mái trường trung học.

         Thầy không định nghĩa giáo dục bằng những khuôn thước lạnh lùng hay kỷ luật sắt đá. Thầy ôm lấy chúng tôi bằng lòng vị tha rộng lớn, che chở cho cả những vụng dại, nổi loạn và nông nổi của tuổi học trò.

      Người thầy với phong cách đặc biệt và góc nhìn khác biệt từ bục giảng

        Trong hình dung quen thuộc của nhiều thế hệ học sinh, thầy hiệu trưởng thường gắn liền với sự uy nghiêm, có phần cách biệt trên bục danh dự của những buổi lễ chào cờ đầu tuần. Thầy sẽ là người đứng ở vị trí cao nhất, đọc những bản báo cáo dài, hoặc nghiêm khắc phê bình những cá nhân, tập thể vi phạm.

          Nhưng thầy của tôi thì khác. Thầy “đặc biệt” một cách đầy ấm áp và luôn nhìn đám học trò nghịch ngợm chúng tôi bằng ánh mắt của một người cha : vừa lo lắng, vừa chở che.

         Ảnh: Thầy Trần Bảo Ngọc – Bí thư Chi bộ, Hiệu trưởng nhà trường

              Đặc biệt, mỗi dịp kỷ niệm những ngày lễ lớn của đất nước, hình ảnh của thầy trong các buổi lễ chào cờ luôn khắc sâu trong tâm trí của mỗi thế hệ học trò. Thầy không chọn đứng từ trên cao để nói những lời giáo điều, khô khan. Thay vào đó, thầy luôn bước xuống sân trường, đi đến từng hàng ghế, đứng thật gần bên chúng tôi để cùng ôn lại những truyền thống lịch sử vẻ vang của dân tộc. Bằng giọng nói trầm ấm và đầy truyền cảm, thầy thắp lên trong lòng chúng tôi ngọn lửa của tình yêu quê hương, đất nước, đồng thời nhẹ nhàng nhắc nhở mỗi đứa học trò về trách nhiệm của bản thân đối với tương lai. Những bài học lịch sử của thầy không nằm trên những trang sách cũ, mà thấm đẫm niềm tự hào và khát vọng cống hiến.

          Thuở ấy, cái tuổi mười bảy mười tám dường như luôn thừa thãi năng lượng nhưng lại thiếu hụt sự kiên nhẫn. Chúng tôi – những đứa trẻ lớn chưa tới, con nít chẳng xong – thường xuyên biến mình thành các “thành phần” khiến thầy cô giám thị phải đau đầu. Những buổi sáng thức dậy muộn vì thức khuya cày nốt một bộ phim, đọc dở một cuốn truyện, hay đơn giản là vì những lười biếng vặt vãnh của tuổi mới lớn, tôi thường xuyên phải đối mặt với nỗi sợ hãi tột cùng trước cánh cổng trường đã khép chặt.

          Trong tâm trí non nớt của một đứa học trò ngày đó, việc đứng trước cổng trường, đối diện với những ánh nhìn nghiêm nghị và cuốn sổ đầu bài là một cực hình khủng khiếp.

          Nhưng chính ở góc sân trường vào những buổi sáng trễ tràng ấy, tôi đã gặp thầy.

         Lòng vị tha sưởi ấm buổi sáng mùa đông

          Tôi vẫn nhớ như in một buổi sáng mùa đông năm ấy, trời mưa phùn và cái lạnh hanh hao của những ngày cận Tết tràn về. Tôi dắt chiếc xe cọc cạch vào cổng sau khi hồi chuông vào lớp đã điểm từ lâu, toàn thân run cầm cập vì lạnh và vì sợ. Tôi cúi gầm mặt, chuẩn bị sẵn tâm lý cho một bài ca trách phạt nặng nề bị đứng trong đội ngũ “đi trễ” giữa sân trường.

           Nhưng từ phía văn phòng, thầy bước ra. Bóng dáng ấy, tôi vẫn không bao giờ có thể quên. Thay vì một lời khiển trách nghiêm khắc hay một cái nhíu mày đầy quyền lực, thầy chỉ chậm rãi bước đến, khẽ gạt những hạt mưa còn đọng trên vai áo tôi….

           Thầy nhẹ nhàng, ân cần hỏi lý do giảng giải lí lẽ không quá nhiều nhưng đủ để tôi hiểu và nắm bắt vẫn đề của mình. Khoảnh khắc ấy, dòng nước mắt tôi suýt trào ra, không phải vì sợ, mà vì xúc động. Tôi hiểu rằng, thầy đang bảo vệ danh dự và sự nhạy cảm của một đứa trẻ đang lớn. Thầy chọn dùng tình thương để cảm hóa chứ không dùng hình phạt để răn đe.

Người ta vẫn nói, hiệu trưởng là “thuyền trưởng” chèo lái con thuyền nhà trường vượt qua sóng gió để đạt được những thành tích vẻ vang. Nhưng với chúng tôi, thầy còn là người giữ lửa và giữ cả những bí mật kỷ luật đầy nhân văn.

         Thầy dạy chúng tôi rằng, đỉnh cao của tri thức không phải là những con số mười tròn trĩnh trên trang giấy, không phải là những tấm bằng khen lấp lánh, mà là cách chúng tôi học được sự tử tế, lòng biết ơn và sự tự giác từ chính những khoan dung mà mình nhận được. Thầy không bắt chúng tôi phải trở thành những thiên tài, thầy chỉ mong chúng tôi trở thành những người tử tế.

         Ngọn hải đăng soi sáng những chuyến xe cuộc đời

          Thời gian như bóng câu qua cửa, chúng tôi rồi cũng phải lớn lên, phải rời xa vòng tay bảo bọc của mái trường để bay đến những chân trời mới. Nơi đó có bon chen, có áp lực học tập và những guồng quay hối hả của công việc. Thầy hiệu trưởng kính yêu của tôi rồi cũng sẽ già đi theo năm tháng, mái tóc thầy sẽ thêm nhiều sợi bạc vì những lo toan cho các thế hệ học trò tiếp theo.

           Nhưng tôi biết chắc một điều rằng, dẫu năm tháng có đổi thay, dẫu chúng tôi có đi xa đến đâu, đối mặt với bao nhiêu giông bão cuộc đời, thì hình bóng người thầy với nụ cười ấm áp bên bậc thềm loang lổ nắng vẫn mãi là một điểm tựa tinh thần vững chãi. Mỗi khi định làm một điều gì sai trái hay có ý định buông xuôi trước khó khăn, lời dạy của thầy lại vang lên bên tai như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà nghiêm khắc.

             Thầy là ngọn hải đăng thầm lặng, không phô trương ánh sáng ra thế giới bên ngoài nhưng luôn đủ sức soi rọi và bao bọc cho những con thuyền lạc lối tìm về bến bờ bình an. Thầy hiệu trưởng – người thầy trong tim tôi, người đã định nghĩa hai chữ “trồng người” bằng chính lòng vị tha, sự bao dung và tình yêu thương vô bờ bến dành cho những đứa con dại khờ.

             Kính gửi Thầy Hiệu trưởng và Quý Thầy Cô giáo cùng toàn thể CBGV-NV nhà trường!

             Hành trình thanh xuân của chúng em dưới mái trường sẽ chẳng thể trọn vẹn và bình yên nếu thiếu đi bàn tay chèo lái, lòng vị tha vô bờ bến của Thầy Hiệu trưởng cùng sự tận tụy, yêu thương của tập thể sư phạm nhà trường. Cảm ơn Thầy vì sự bao dung, những bước chân thầm lặng xuống sân trường mỗi giờ chào cờ để thắp lên trong chúng em ngọn lửa lòng yêu nước và lòng tự hào dân tộc. Cảm ơn Quý Thầy Cô đã luôn kiên nhẫn gieo mầm tri thức và nuôi dưỡng tâm hồn chúng em thành đại ngàn.

            Hôm nay đây, chúng em xin kính chúc Thầy Hiệu trưởng luôn giữ vững ngọn lửa nhiệt huyết, có thật nhiều sức khỏe để tiếp tục là ngọn hải đăng soi sáng cho các thế hệ mai sau. Kính chúc tập thể sư phạm nhà trường luôn dồi dào sức khỏe, hạnh phúc và gặt hái được nhiều thành công rực rỡ trong sự nghiệp “trồng người” cao quý!

TG: Phạm Thị Ngọc Ánh (12B1)