Sắc Nắng Cuối Năm Trên Bục Giảng

Lượt xem:

Đọc bài viết

Trong cái tĩnh lặng của những ngày cuối năm, khi tờ lịch cuối cùng sắp sửa được gỡ xuống, lòng người giáo viên thường có những khoảng lặng rất riêng. Đó không chỉ là sự nuối tiếc về thời gian, mà còn là một bản tổng kết đầy cảm xúc về những chuyến đò mình vừa chèo lái.

**Khoảng Lặng Bên Trang Giáo Án Cuối Năm

   Khi ngoài kia dòng người đang hối hả với những chuyến xe về quê, với những giỏ quà Tết rực rỡ sắc xuân, tôi ngồi lại đây, bên khung cửa sổ quen thuộc và chồng bài kiểm tra còn thơm mùi giấy mới. Tiếng gió bấc thổi nhẹ làm rèm cửa lay động, nhắc nhở tôi rằng: Một năm nữa lại sắp đi qua.

***Những “con số” không nằm trên bảng điểm

   Làm nghề giáo, thước đo thời gian của chúng tôi không chỉ là 365 ngày, mà là những tiết học, là những mùa thi và là sự trưởng thành của học trò. Là một giáo viên dạy Ngữ văn. Tôi luôn thấy mình thật hạnh phúc khi tôi được trở thành một thành viên của ngôi nhà chung mang tên THPT Lương Thế Vinh Thuận Hạnh, là một người cô, người bạn được đồng nghiệp, học sinh yêu quý. Mỗi ngày đến trường tôi luôn mang theo tâm trạng vui vẻ, hạnh phúc từ những điều đơn giản nhất:

  • Là những nụ cười: Khi một cậu học trò cá biệt bỗng dưng biết nói câu cảm ơn.
  • Là những giọt nước mắt: Của cô trò nhỏ khi kết quả không như ý, và cả những giọt mồ hôi của chính mình trên bục giảng những trưa hè oi ả.
  • Là những trăn trở: Liệu bài giảng hôm nay có đủ sức khơi gợi đam mê? Liệu mình có quá khắt khe với những lỗi lầm ngây ngô của các em?

***Chuyến đò và những hành khách đặc biệt

      Người ta thường ví giáo viên là “người chèo đò”. Năm cũ qua đi, nghĩa là chuyến đò ấy lại chuẩn bị cập bến để đón những lượt khách mới. Nhìn những gương mặt hồn nhiên trong tấm ảnh kỷ yếu, tôi chợt nhận ra mình “giàu” quá. Cái giàu của một người được nhận hàng trăm lời chúc “Chúc mừng năm mới cô giáo” tinh khôi, trong trẻo.

    Có những nỗi buồn của năm cũ xin được xếp lại sau cánh cổng trường. Những mệt mỏi về chỉ tiêu, những áp lực về giáo án hay những đêm thức trắng chấm bài… tất cả bỗng trở nên nhẹ tênh khi nghĩ về khoảnh khắc các em trưởng thành, biết sống tử tế và đầy khát vọng.

****Ước nguyện cho mùa xuân mới

   Những thời khắc của năm cũ đang dần trôi qua, tôi tự cho phép mình một chút thảnh thơi. Tôi mong cho mình một tâm thế bình an, một trái tim đủ ấm để tiếp tục kiên nhẫn với những “mầm non” còn vụng dại.

   Gấp lại cuốn sổ tay, tôi mỉm cười chào năm cũ, đón nhận những khoảnh khắc cuối cùng của năm. Cảm ơn những bài học mà học trò đã dạy ngược lại cho tôi về lòng vị tha và sự lạc quan. Sáng mai thôi, khi những ánh nắng cuối cùng của năm vẫn ngập tràn nơi phòng học, tôi sẽ lại đứng trên bục giảng với một năng lượng mới, viết tiếp những dòng chữ tâm huyết lên bảng đen – nơi bắt đầu của những ước mơ.

Nghề giáo không chỉ là truyền thụ kiến thức, mà còn là thắp sáng những ngọn lửa tâm hồn.”

Tản văn: TG: Chi Mai